Advertisement

Customize
wacky_ishihara
09 July 2009 @ 01:17 am
I can hear you calling me out of the window
I can see you shining on the open night sky
I can feel you out of my sweet heart
my feeling is true
but death is not
or is it vice versa?!

I truly don't understand each time I lost something
like I've once had everything but dropped it one by one along the way
Life is suffering for sure
but there's still the high summer sky illuminated by the moon, illustrated by the cloud and cleared out by the breeze
and I'm at peace
peace

see you in my hope and dreams
for a thousand times will I call your name
will I call you

And one day, I believe my life will end
up loved.
 
 
wacky_ishihara
21 March 2009 @ 12:29 am
Thế giới này có lẽ chỉ là một tập hợp của những kẻ điên
Một ngày tôi nhận ra cuộc đời tôi chỉ là một tòa lâu đài xây trên cát
chẳng bao lâu mà vỡ nát tan tành

Tôi nhận ra là tất cả chỉ là ngụy biện, chỉ là niềm tin giả tạo
là phản bội

hơn nữa, rất có thể chúng tôi sẽ bị đá bay ra khỏi cái quỹ đạo của tình thương yêu
mà có khi chẳng có một quỹ đạo nào tồn tại cả

Trên đời này có những thứ thực sự không thể chấp nhận được

Tôi nhận ra rằng mình quá ngây ngô
quá lười nhác
quá mộng tưởng
quá tin
vào cái sự thật được dựng trên dối trá
những điều đó thật xứng đáng gọi là tội ác

và trên tất cả, càng thương yêu bao nhiêu thì càng hận bấy nhiêu.
 
 
Current Mood: in despair
 
 
wacky_ishihara
12 February 2008 @ 10:31 pm

Tớ vẫn luôn nuôi hi vọng có một cái chuồng chó thật đẹp

và ngồi vào trong đó

để thử cảm giác của một con chó vương giả.


Tớ vẫn luôn muốn được đặt mình ở vị trí đuôi chú cừu

để hàng ngày ngắm nhìn những diễn biến và thành quả cuối cùng của việc tiêu hoá.


Tớ vẫn luôn mong mỏi về sau xây nhà tắm tớ sẽ để bồn rửa bát ở trong

mỗi tối tớ sẽ ngồi trong đó vừa tắm (có thể là ngâm mông) vừa đọc truyện.


Tớ vẫn luôn ao ước về những cái bô có hình chậu cây

lúc ấy chắc chắn chậu cây sẽ có hình thù đẹp đẽ nhất và cây cối sẽ xum xuê dị thường

một hệ thống hoàn hảo.


Tớ vẫn luôn thích thú một cái xác trôi sông trần truồng

tớ sẽ mang nó lên bờ, mặc quần áo của tớ cho nó

và giả làm một cái xác trần truồng trôi sông.


Tớ vẫn luôn có một nguyện vọng là quyên sinh

để hiểu thế nào là được yêu thương một cách đầy đủ nhất

nhưng điều này tớ biết mình sẽ không bao giờ làm được.


Tớ vẫn luôn cầu với thượng đế

ban cho tớ một chút ngu độn,

một chút ít thôi cũng được.

 
 
wacky_ishihara
31 December 2007 @ 01:34 am

Tôi sinh ra vốn là đứa con của biển. Đối với tôi, biển đã là cả thế giới, là cuộc sống và là nơi tôi đặt một thứ tình cảm khó nói.

Sau đó, tôi biết ngoài biển còn có đất, có rừng, có chim muông.

Cho đến một ngày nữ thần biển cả giao tôi lại cho đất, thế rồi Người chìm dần xuống biển, tan vào bóng nước lấp loáng. Vĩnh viễn.

Tim tôi từ đó mang một vết thương dài như đường chân trời ngăn cách hai thế giới.

Tôi sống trên đất. Bên cạnh tôi giờ còn có rừng, có chim muông. Và hiểu rằng biển đã không còn là nơi có thể trở về.

Ngày nọ tôi gặp một cô gái sống động như biển dưới nắng trưa. Đấy là tôi đã nghĩ thế. Cô gái dáng người mảnh khảnh, cao cao, cơ thể không tròn trịa mà có phần thô ráp, nhưng khuôn mặt yêu kiều, rạng rỡ như vầng trăng.

Một lần, tôi mơ.

Vẫn nụ cười nghịch ngợm, ngây thơ, người em gái nói rằng em đi lên núi. Chân bước tung tăng, nàng đi mãi, đi mãi, bóng đã khuất sau những tầng cây. Nàng không bao giờ trở lại nữa.

Mùa đông lạnh buốt tuyết rơi, tôi chợt nhận ra bước chân mình đi về phía biển. Thả mình xuống từng lớp nước tôi thấy mặt biển óng ánh như những mảnh pha lê vỡ. Phải, pha lê vỡ trông đã rất giống thế này, tôi đã nhìn thấy ở đâu nhỉ?

Ánh sáng nhạt nhoà, hình dung một bóng tối lạnh ngắt sau lưng.

Tôi tự nhủ, 'mộng mị'

---

Kể từ khi đó

đối với tôi,

Biển chỉ giống như nước mắt của người đàn bà.

 
 
wacky_ishihara
09 December 2007 @ 06:56 pm

Chàng trai picnic trên ngọn đồi cao

nhìn lên trên bầu trời mây vụn vỡ

nhìn xung quanh là những non ngàn

thấy người đàn bà đứng trên đỉnh núi chạm tới trời xanh

ao ước

 

Ở khoảng núi màu xám bạc vô thanh

chỉ nghe người đàn bà thì thào từng tiếng thở

thấu nghẹn lòng



Chàng trai trên đỉnh đồi cao

khép đôi mắt và bắt đầu mê sảng

chợt buông mình xuống..



Dòng sông không chảy xiết, nối cao xanh và dải cát dài

ở tận xa kia

nhưng đi bộ là đến



Giữa không trung mở rộng vô cùng

Cậu trai đang rơi giật mình tỉnh giấc

mở mắt thấy, cao trên đỉnh núi

một thanh niên dáng người thanh tao


...Bỏ quên dòng sông,

trời chạm đất.


----------------------------------------------------------------------------------


Hôm qua có vài người điên

đi picnic

ở nơi thời gian không chảy

 
 
 
 

Advertisement

Customize