Shared via AddThis
<input ... ></input><input ... >


Tớ vẫn luôn nuôi hi vọng có một cái chuồng chó thật đẹp
và ngồi vào trong đó
để thử cảm giác của một con chó vương giả.
Tớ vẫn luôn muốn được đặt mình ở vị trí đuôi chú cừu
để hàng ngày ngắm nhìn những diễn biến và thành quả cuối cùng của việc tiêu hoá.
Tớ vẫn luôn mong mỏi về sau xây nhà tắm tớ sẽ để bồn rửa bát ở trong
mỗi tối tớ sẽ ngồi trong đó vừa tắm (có thể là ngâm mông) vừa đọc truyện.
Tớ vẫn luôn ao ước về những cái bô có hình chậu cây
lúc ấy chắc chắn chậu cây sẽ có hình thù đẹp đẽ nhất và cây cối sẽ xum xuê dị thường
một hệ thống hoàn hảo.
Tớ vẫn luôn thích thú một cái xác trôi sông trần truồng
tớ sẽ mang nó lên bờ, mặc quần áo của tớ cho nó
và giả làm một cái xác trần truồng trôi sông.
Tớ vẫn luôn có một nguyện vọng là quyên sinh
để hiểu thế nào là được yêu thương một cách đầy đủ nhất
nhưng điều này tớ biết mình sẽ không bao giờ làm được.
Tớ vẫn luôn cầu với thượng đế
ban cho tớ một chút ngu độn,
một chút ít thôi cũng được.
Tôi sinh ra vốn là đứa con của biển. Đối với tôi, biển đã là cả thế giới, là cuộc sống và là nơi tôi đặt một thứ tình cảm khó nói.
Sau đó, tôi biết ngoài biển còn có đất, có rừng, có chim muông.
Cho đến một ngày nữ thần biển cả giao tôi lại cho đất, thế rồi Người chìm dần xuống biển, tan vào bóng nước lấp loáng. Vĩnh viễn.
Tim tôi từ đó mang một vết thương dài như đường chân trời ngăn cách hai thế giới.
Tôi sống trên đất. Bên cạnh tôi giờ còn có rừng, có chim muông. Và hiểu rằng biển đã không còn là nơi có thể trở về.
Ngày nọ tôi gặp một cô gái sống động như biển dưới nắng trưa. Đấy là tôi đã nghĩ thế. Cô gái dáng người mảnh khảnh, cao cao, cơ thể không tròn trịa mà có phần thô ráp, nhưng khuôn mặt yêu kiều, rạng rỡ như vầng trăng.
Một lần, tôi mơ.
Vẫn nụ cười nghịch ngợm, ngây thơ, người em gái nói rằng em đi lên núi. Chân bước tung tăng, nàng đi mãi, đi mãi, bóng đã khuất sau những tầng cây. Nàng không bao giờ trở lại nữa.
Mùa đông lạnh buốt tuyết rơi, tôi chợt nhận ra bước chân mình đi về phía biển. Thả mình xuống từng lớp nước tôi thấy mặt biển óng ánh như những mảnh pha lê vỡ. Phải, pha lê vỡ trông đã rất giống thế này, tôi đã nhìn thấy ở đâu nhỉ?
Ánh sáng nhạt nhoà, hình dung một bóng tối lạnh ngắt sau lưng.
Tôi tự nhủ, 'mộng mị'
---
Kể từ khi đó
đối với tôi,
Biển chỉ giống như nước mắt của người đàn bà.
Chàng trai picnic trên ngọn đồi cao
nhìn lên trên bầu trời mây vụn vỡ
nhìn xung quanh là những non ngàn
thấy người đàn bà đứng trên đỉnh núi chạm tới trời xanh
ao ước
Ở khoảng núi màu xám bạc vô thanh
chỉ nghe người đàn bà thì thào từng tiếng thở
thấu nghẹn lòng
Chàng trai trên đỉnh đồi cao
khép đôi mắt và bắt đầu mê sảng
chợt buông mình xuống..
Dòng sông không chảy xiết, nối cao xanh và dải cát dài
ở tận xa kia
nhưng đi bộ là đến
Giữa không trung mở rộng vô cùng
Cậu trai đang rơi giật mình tỉnh giấc
mở mắt thấy, cao trên đỉnh núi
một thanh niên dáng người thanh tao
...Bỏ quên dòng sông,
trời chạm đất.
----------------------------------------
Hôm qua có vài người điên
đi picnic
ở nơi thời gian không chảy